Thầy Brunô thấy mình chia trí không thể
tiếp tục cầu nguyện vì tiếng ộp oạp của một chú ếch nào đó inh ỏi vang lên.
Thầy cố cầm trí nhưng không thể, nên thầy mở cửa sổ và quát lên:
Hồi mới vào Sài
Gòn, có một lần tôi đến nhà người bạn ở khu phố phía sau Trường Đại học Vạn
Hạnh, trên đường Trương Minh Giảng để cùng đi nghe ca nhạc theo lời mời của anh
ấy. Lúc về, thấy đã hơn 11 giờ nhưng ông ngoại của anh bạn vẫn còn ngả người
trên lưng ghế, tôi hỏi : “Thưa cụ, trời nóng quá, chắc rất khó ngủ?”. Ông cụ người
miền Nam cười hiền khô : “Đâu có, ông đang chờ người quen”.
TTCT - Bốn năm ở Bangladesh, quốc gia Nam Á có diện tích 144.000km2 và dân số lên đến 147 triệu người, tôi đã có khoảng thời gian đủ dài để nhận ra những khác biệt về quan điểm sống của đàn ông xứ này
“Sống ở Bangladesh hơn 4
năm, tôi chẳng thể quen được với tư tưởng "an phận"….Tôi đã quen với
những người dân lam lũ quê tôi, chân lội bùn lầy nhưng vẫn nuôi mơ ước về
những chân trời rộng lớn. Và nhiều người đã đến được những chân trời ấy…”
TTCT - Đã có nhiều nghiên cứu về các chỉ số hạnh phúc của người dân Bhutan, nhưng tôi vẫn muốn tự mình khám phá khái niệm “hạnh phúc” trong những chuyến công du nhiều tuần tại đất nước này.